Pair of Vintage Old School Fru
CHATTHUGIAN.MOBIE.IN
kính chào qúy khách

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Tử Vi   Truyện Tranh  
Facebook  Xổ Số  Dịch  Tải Game  Báo  Tiền Ảo Bitcoin 

  Điên Cuồng Độc Chiếm


Phan_5

“Thước tiểu thư, cô ăn điểm tâm đi.” Dì ta nịnh nọt nói.

Thước Tiểu Khả nhìn chén cháo kia, nhàn nhạt nói: “Dì để đó đi, lát nữa tôi sẽ ăn.”

Tiểu Trịnh có chút không yên lòng: “Tôi nhìn tiểu thư ăn xong tôi mới yên tâm.”

Tiểu Khả tức giận trợn mắt nhìn dì ta một cái: “Lời tôi nói vừa rồi dì không nghe rõ sao?”

“Vâng vâng, tôi nghe rồi.” Tiểu Trịnh vội vàng lui về phía sau.

Lúc này tiếng gõ cửa lại vang lên, Tiểu Trịnh hỏi: “Ai vậy?”

“Tiểu thư, tôi là Lãnh Bà.” Lãnh Ngạo vẫn không yên lòng để một hộ lý chăm sóc Thước Tiểu Khả, trước khi đi đã cho bà đến bệnh viện giúp đỡ trông nom.

Nghe thấy giọng nói của Lãnh Bà, Thước Tiểu Khả vui mừng nói với dì Trịnh: “Mau mau mở cửa đi.”

Cửa mở ra, Lãnh Bà một thân sườn xám đen bước vào, bà nhìn thoáng qua Tiểu Trịnh, nói: “Cô là hộ lý tiên sinh thuê phải không?”

Tiểu Trịnh mất tự nhiên gật đầu.

“Cô xuống lầu trước đi, tiểu thư là do tôi nhìn cô ấy lớn lên, tôi sẽ chăm sóc tốt cho tiểu thư, có gì cần tôi sẽ gọi cô.” Lãnh Bà đã làm quản gia ở nhà họ Lãnh mấy thập niên, lời nói vẫn tương đối có trọng lượng.

Tiểu Trịnh bĩu môi rời phòng.

Tiểu Khả nhìn thấy Lãnh Bà, tâm tình tốt hơn nhiều.

Lãnh Bà mặc dù là quản gia của nhà họ Lãnh, nhưng mười sáu năm qua cũng đã chăm sóc cô rất tốt, ngoài tình cảm chủ tớ còn có một chút thân tình. Nên lúc Lãnh Bà bưng cháo trắng đút cho cô ăn, cô rất nghe lời ăn từng miếng từng miếng.

Chén cháo ăn xong rất nhanh, Tiểu Khả đưa tay xoa thắt lưng mỏi, nói: “Lãnh Bà, bà mang con ra ngoài chút đi.”

Lãnh Bà đã nghe Lãnh tiên sinh dặn dò qua, nói buổi sáng rời giường nhất định phải ở trong phòng bệnh vì bác sĩ sẽ đến kiểm tra, nên bà cũng không đáp ứng: “Tiểu thư, lát nữa bác sĩ sẽ đến đây kiểm tra, cô cứ ngoan ngoãn ở lại đây đi.”

“Chỉ là ra vườn hoa phía trước hóng mát một chút, sẽ không sao đâu.” Tiểu Khả ấm ức nói: “Hơn nữa, nếu bác sĩ tới đứng ở đó cũng có thể thấy, lúc đó trở về phòng vẫn được mà.”

Lãnh Bà nhìn cô lớn lên, cũng biết cô đã ở trên đảo quá lâu, vừa mới rời đi đã ngồi yên không được rồi, hơn nữa lời cô nói cũng có lý. Bà nhìn ra ngoài cửa sổ, không khí buổi sáng tốt như vậy, không ra ngoài hóng mát một chút thì rất đáng tiếc.

Cuối cùng cũng không cưỡng lại cô được, bà đồng ý, đẩy xe lăn ra khỏi phòng bệnh.

Tiểu Trịnh vẫn canh giữ ngoài phòng bệnh, thấy Lãnh Bà muốn đưa tiểu thư xuống lầu thì bị dọa đến tái mặt: “Bác sĩ vẫn chưa tới kiểm tra, không thể xuống lầu!”

“Tránh ra!” Lãnh Bà không quan tâm đến dì ta, chỉ nói hai chữ.

“Tôi không tránh!” Tiểu Trịnh kiên trì.

“Lãnh Bà, bà gọi điện cho Lãnh tiên sinh…” Câu tiếp theo vẫn chưa nói hết Tiểu Trịnh đã nói: “Đừng đừng, tôi để hai người xuống lầu là được.”

“Nếu vậy dì còn không mau tránh ra!” Đừng nhìn Tiểu Khả chỉ mới mười sáu tuổi, lúc bắt đầu hung dữ cũng sẽ không nể tình ai.

Tiểu Trịnh không tình nguyện tránh ra, Lãnh Bà đẩy xe lăn thuận lợi đi xuống lầu, dĩ nhiên vệ sĩ phụ trách an toàn cũng không nhàn rỗi, thấy hai người xuống lầu thì lập tức đi theo.

Trong vườn tràn ngập mùi hoa thơm ngát, vài con bướm vờn quanh, Thước Tiểu Khả không chớp mắt nhìn vũ điệu mê người của bươm bướm.

Thật ra vườn hoa trên đảo còn không biết lớn hơn nơi này biết bao nhiêu lần, bươm bướm ở đó so với nơi này còn đẹp hơn biết bao nhiêu lần, nhưng cô vẫn thích vườn hoa và bướm ở đây hơn.

Bởi vì nơi này tràn đầy mùi tự do, là mùi vị cô thích.

Một quả bóng cao su lăn đến chân cô, cô khom người nhặt lên, đang tò mò trái banh này sao lại lăn tới đây được thì thấy một bé trai năm sáu tuổi chạy tới đây.

“Chị ơi, đó là quả bóng của em!” Bé trai nhìn chằm chằm trái bóng trong tay cô.

Thước Tiểu Khả nhìn bé trai mập mạp trước mắt, muốn trêu chọc một chút, “Quả bóng này cũng không có viết tên, sao chị biết được nó có phải của em hay không?”

Bé trai đảo mắt nói: “Nếu quả bóng này không viết tên thì chứng tỏ nó cũng không phải là của chị, sao chị lại có thể ôm nó chứ?”

“Nhóc con giỏi lắm, còn nhỏ mà tài ăn nói cũng không tệ.” Tiểu Khả vỗ vỗ đầu thằng bé, trả quả bóng cho nó nói: “”Chị trêu em một chút thôi, trả bóng cho em nè.”

“Cám ơn chị!” Bé trai ôm quả bóng nhìn cô một lượt, nói: “Chị, là ai làm chân chị bị thương, nói cho em biết, em nhất định thay chị trừng trị hắn.”

Thước Tiểu Khả thật sự không ngờ bé trai sẽ nói lời này, cô cau mày suy nghĩ một chút, nói: “Nói cho em biết cũng vô ích, em đánh không lại hắn đâu.”

“Ai nói em đánh không lại hắn?” Bé trai đặt trái banh xuống, xắn tay áo lên nói: “Em khỏe mạnh như trâu, nhất định sẽ đánh bẹp người xấu bắt nạt chị.”

Động tác này, lời này chọc Thước Tiểu Khả cười ha ha, cười đến muốn chảy cả nước mắt. Cuộc sống ngoài đảo thật thú vị, cô thật đúng là muốn cảm tạ Lãnh Ngạo đã làm đứt gân chân của mình, nếu không nhất định không có cơ hộp gặp bé trai đáng yêu như vậy.

“Tiểu Đản Đản.” Xa xa truyền đến tiếng gọi của một người đàn ông, “Mẹ em đang tìm em đấy, đừng làm mẹ em lo lắng nữa.”

Nghe tiếng, Thước Tiểu Khả quay lại nhìn thì thấy vị bác sĩ trẻ tuổi ngày hôm qua đang đi về phía mình, người mặc áo blouse trắng, quần vẫn rộng thùng thình, chỉ là màu sắc không giống hôm qua.

Nếu như cô đoán không sai, nhất định là anh ta tới đây kiểm tra phòng.

“Chú Lăng!” Bé trai ôm lấy quả bóng liếc mắt nhìn anh ta rồi quay đầu nói với Thước Tiểu Khả: “Chị, mẹ em đang tìm em, em phải đi rồi, khi nào rảnh sẽ lại chơi với chị.”

Thước Tiểu Khả nhìn thắng bé lắc lắc mông chạy đi, lúc đến gần vị bác sĩ trẻ tuổi kia thì anh ta nhân tiện xoa xoa đầu nó, sau đó mới đi lại đây.

Bé trai này thật đáng yêu. Tại sao trên đảo không có một bé trai như vậy chơi cùng mình chứ?

Cô đột nhiên nghĩ đến, nếu như một tháng sau cô trở lại cuộc sống trên đảo, đến lúc đó cô hoàn toàn nguyện ý trở về sao?

Không muốn, nhất định không muốn, cho nên cô phải tìm cơ hội thuyết phục Lãnh Ngạo.

Chương 12

Lăng Thiên từ xa đã thấy Thước Tiểu Khả và Đản Đản đang cười nói với nhau, dáng vẻ ngây thơ như một đứa trẻ chưa trưởng thành.

Đản Đản là con của đồng nghiệp chung bệnh viện với anh, vì ở ký túc xá công nhân viên sau bệnh viện, bây giờ lại đang nghỉ hè nên thằng bé thường chạy tới bệnh viện tìm mẹ, có lúc cũng tự chơi ở vườn hoa, thời gian dài trong bệnh viện nhân viên nào cũng biết đứa bé đáng yêu này.

Hôm qua lần đầu gặp Thước Tiểu Khả, ấn tượng ban đầu là cô là một tiểu thư nhà giàu bốc đồng, nhưng trò chuyện một lát lại cảm thấy cô không có dáng vẻ gì của tiểu thư nhà giàu, hôm nay lại thấy cô chơi cùng Đản Đản thì anh càng cảm thấy cô là một tiểu cô nương đơn thuần không có tâm cơ.

Anh đi tới trước mặt cô, cố ra vẻ uy nghiêm nói: “Bác sĩ còn chưa tới kiểm tra mà em đã chạy ra đây rồi, không tốt đâu biết không!”

Thước Tiểu Khả tuyệt không đồng ý lời anh, bĩu môi nói: “Nắng sớm đẹp như vậy, không khí tốt như vậy, chờ bác sĩ anh tới mới hít thở không phải là lãng phí sao?”

Hôm qua cô còn là tiểu cô nương không thích nói chuyện, hôm nay đột nhiên nói nhiều như vậy, Lăng Thiên thật có chút thích ứng không kịp, không thể làm gì khác hơn là nhận thua nói: “Bác sĩ nói không lại bệnh nhân mà.”

Thước Tiểu Khả đắc ý vênh mặt.

“Được rồi, vào đi thôi, tôi còn muốn kiểm tra chân cô đây.” Vừa nói, anh vừa định tự mình đẩy xe lăn nhưng Lãnh Bà đã cản lại, “Bác sĩ, xe lăn cứ để tôi đẩy là được rồi.”

Cảm giác đầu tiên của Lăng Thiên là bà lão áo đen này nhất định là người làm, quả nhiên có ông chủ như thế nào thì sẽ có người làm như thế đó, đều thanh cao như nhau.

Trong phòng bệnh lầu hai, anh nhẹ nhàng nắm cổ chân Thước Tiểu Khả hỏi: “Chân còn bị tê không?”

Tiểu Khả trả lời: “Còn một chút, nhưng tốt hơn hôm qua nhiều rồi.”

“Mấy ngày nữa lúc chân hết tê thì không thể cứ liên tục ngồi xe lăn.” Lăng Thiên nhìn gương mặt mê người của cô, nhất thời nhìn không chớp mắt, “Mỗi ngày xuống giường hoạt động mười phút, như vậy có thể nhanh đi lại được.”

“Vậy thì không nên.” Tiểu Khả nâng cằm bộc lộ, “Tôi tình nguyện chân không lành nhanh cũng được, như vậy tôi có thể ở đây lâu hơn một chút, hít thở không khí mới mẻ, chơi cùng tiểu Đản Đản, đây mới là cuộc sống mà tôi mong muốn.”

Lăng Thiên cho là tiểu cô nương không thích đi học nên mới nói như vậy, anh cười nói: “Tiểu cô nương đúng là tiểu cô nương, em đây là sợ đi học à.”

Đi học?

Hai chữ này rất xa lạ trong từ điển cuộc sống của Thước Tiểu Khả, hôm nay đột nhiên nghe được thì càng thêm hâm mộ.

“Đi học có thể quen nhiều bạn bè, nhất định là chơi rất vui.”

Từ ánh mắt đơn thuần của cô Lăng Thiên nhìn được sự hâm mộ và khát vọng trong đó. Anh có chút khó hiểu, tuổi này của cô đã sớm đi học rồi mới đúng, vì sao mắt cô chỉ có một mảnh mờ mịt?

“Thế nào, em không được đi học sao?” Anh tò mò hỏi.

Thước Tiểu Khả sợ anh chê cười mình, không dám trả lời, cúi đầu xuống thật thấp.

Lăng Thiên vốn có hứng thú với cô, bây giờ cảm giác dường như nội tâm của tiểu cô nương mười sáu tuổi này cũng không rực rỡ như vẻ bề ngoài, không nhịn được lại hỏi: “Có gì em phải xấu hổ chứ, cứ nói đi.”

Thước Tiểu Khả chậm rãi ngẩng đầu lên, hai người bốn mắt nhìn nhau.

Vị bác sĩ khoảng hơn hai mươi tuổi trước mắt này không hề giống Lãnh Ngạo, Lãnh Ngạo đúng như tên của anh, là một người biến thái lãnh huyết vô tình, mà đôi mắt của người này chứa ý cười, tên của anh nhất định cũng rất êm tai.

“Anh tên là gì?” Cô đột nhiên cảm thấy hứng thú với tên của anh.

Lăng Thiên không biết sao cô lại hỏi cái này, anh cũng muốn thỏa mãn lòng hiếu kỳ của tiểu cô nương nên trả lời: “Lăng Thiên, Lăng trong hai giọt nước, Thiên trong bầu trời xanh (lam thiên).”

“Khó trách.” Thước Tiểu Khả vừa nghe cái tên này cũng đã cảm thấy ấm áp, thì ra tính cách con người đúng là có quan hệ với tên của người đó. Cô nghĩ tới tên của mình, Thước Tiểu Khả, chính là một con sâu hèn mọn ăn nhờ ở đậu*.

(*) Tiểu Khả (小可) trong Thước Tiểu Khả (米小可) còn có nghĩa là kẻ hèn mọn, bần sĩ.

“Tiểu Khả, em không phải là không được đi học chứ?” Lăng Thiên quay lại đề tài vừa rồi, “Yên tâm, tôi sẽ không nói bí mật của em với ai đâu.”

Tiểu Khả tăng thêm mấy phần tin tưởng anh, mở miệng nói: “Đúng vậy, em…”

“Bác sĩ Lăng, dò xét lý lịch của bệnh nhân hẳn không phải là chức năng của bác sĩ đâu.” Vừa nói ra ba chữ đã bị Lãnh Bà vô tình cắt ngang, bà nhìn chằm chằm Lăng Thiên nói: “Chuyện của tiểu thư nhà chúng tôi cũng không phiền bác sĩ quan tâm.”

“Lãnh Bà, bà đứng trách bác sĩ Lăng, là do con không tốt.” Thước Tiểu Khả rất đau lòng, cô không nên liên lụy anh bị Lãnh Bà quở trách.

“Tiểu thư, đừng dễ dàng tin người khác, cho dù anh ta có là bác sĩ của cô.” Lãnh Bà đi tới vỗ nhẹ lưng Tiểu Khả.

“Con biết rồi.” Tiểu Khả không dám nhìn Lăng Thiên nữa.

Lăng Thiên giúp cô băng bó chân lại kỹ càng lần nữa, anh cũng không tức giận với lời nói không khách khí của bà lão áo đen vừa rồi, mà ngược lại nhếch miệng cười nói: “Thật xin lỗi, là tôi quá đường đột.”

“Bác sĩ Lăng hiểu là tốt rồi, tôi cũng là sợ tiểu thư bị lừa gạt thôi.” Giọng nói Lãnh Bà cũng hòa hoãn đi rất nhiều.

“Ta muốn đi kiểm tra những phòng bệnh khác, có chuyện gì bà cứ nhấn chuông tìm y tá là được.” Mang theo một chút tiếc nuối, Lăng Thiên hai tay đút túi áo blouse rời đi.

Nhìn bóng dáng màu trắng biến mất, Thước Tiểu Khả oán giận nhìn Lãnh Bà: “Lãnh Bà, sao người lại dữ với bác sĩ Lăng như vậy chứ?”

“Tiểu thư, tôi nghĩ trước khi đi thiếu chủ đã nói vài lời với cô rồi.” Lãnh Bà mặt không biểu tình, lời nói như nhắc nhở mà cũng như cảnh cáo.

Thước Tiểu Khả híp mắt nhớ lại lời Lãnh Ngạo nói hôm qua lúc đút mình ăn cháo.

“Hắn ta là bác sĩ, em là bệnh nhân, hai người không thể có bất kỳ dây dưa không rõ nào.”

Trước khi đi anh đã nói với cô như vậy, anh là không muốn cô qua lại quá nhiều với người đàn ông khác.

“Thiếu chủ yêu cô, người không muốn cô có mối quan hệ thân thiết với vị bác sĩ trẻ tuổi đó nên vừa rồi tôi mới nhắc nhở cô như vậy.” Lãnh Bà nề nếp nói: “Bác sĩ và bệnh nhân trừ nói một chút chuyện bệnh tình thì không cần nói những thứ khác, nếu để thiếu chủ biết, sẽ không tốt.”

Nói với cô những lời này nhưng thật ra Thước Tiểu Khả chẳng thèm quan tâm tới, nếu như không phải bà ấy đã chăm sóc cô từ nhỏ thì cô cũng sẽ không nén giận như vậy. Nhưng cô cũng rõ cách làm người của bà, ngoài lạnh trong nóng, nói năng khắt khe nhưng tâm đậu hủ, bà chắc chắn sẽ không nói lại với Lãnh Ngạo.

“Lời của bà con nhớ kỹ, về sau con sẽ không nhiều lời nữa.” Cô làm nũng ôm eo Lãnh Bà, “Lãnh Bà, đều là lỗi của con, bà đừng tức giận nữa được không?”

Lãnh Bà không phải đang giận cô, bà chỉ sợ vì một lỗi sai nhỏ mà bị thiếu chủ trừng phạt, bây giờ nghe cô nhận sai thì cũng không tính toán nữa.

Chủ tớ tình thâm, lại không biết ngoài khe cửa, một đôi mắt gian xảo khẽ chuyển động.

Trước giờ Thước Tiểu Khả có thói quen ngủ trưa, hôm nay ở bệnh viện vô cùng nhàm chán, thời gian vừa đến thì cũng tự nhiên cảm thấy mỏi mệt muốn ngủ. Lãnh Bà ăn trưa với cô xong thì trở lại đảo, trong phòng bệnh chỉ còn lại cô bà hộ lý Tiểu Trịnh đang nằm trên ghế sô pha.

Cô ghét Tiểu Trịnh, vừa thấy gương mặt đó đã không thích nên muốn đi ngủ sớm một chút.

Nằm một lúc lâu, vừa mê mê man man nhắm nghiền hai mắt lại bị tiếng gõ cửa dồn dập đánh thức.

Tiểu Trịnh trở mình dậy từ ghế sô pha đi ra mở cửa, thấy đội trưởng đội vệ sĩ phụ trách an toàn của Thước tiểu thư đang đứng bên ngoài.

Thước Tiểu Khả bị đánh thức thì tức giận nói: “Không nhìn thấy tôi đang ngủ trưa sao?”

“Thật xin lỗi, tiểu thư!” Vệ sĩ được huấn luyện vẫn đứng thẳng lưng bất động, “Là thiếu chủ nói muốn gặp tiểu thư.”

Tiểu Trịnh hiểu ý anh ta nói, lập tức hèn mọn ôm laptop trong thư phòng ra.

“Tiểu thư, của cô đây.”

Thước Tiểu Khả rất không tình nguyện nhận lấy, mở ra, lúc chờ máy khởi động thì quét mắt nhìn hai người không thức thời này, “Tôi với thiếu chủ nói chuyện, chẳng lẽ các người muốn đứng đây nghe sao?”

Đội trưởng hộ vệ gật đầu một cái tránh ra, Tiểu Trịnh híp mắt nói: “Tôi đi ngay, đi ngay đây!”

__

Không đến hai mươi giây màn ảnh đã xuất hiện khuôn mặt ngàn năm không đổi của Lãnh Ngạo.

Thước Tiểu Khả đeo tai nghe lên nhìn anh, rõ ràng là dáng dấp xinh đẹp yêu nghiệt như thế nhưng lại là người không bình thường, thật đáng tiếc.

“Khả nhi!” Lãnh Ngạo gọi tên cô, khuôn mặt lạnh băng có chút biến hóa, “Hôm nay đã làm gì?”

“Ra vườn hoa hóng mát, sau đó dùng cơm trưa, vừa muốn ngủ đã bị anh đánh thức.” Thước Tiểu Khả cũng không biết mình lấy đâu ra can đảm mà nói những lời này.

“Nói vậy là tôi đánh thức em.” Khuôn mặt của Lãnh Ngạo trong màn hình càng thêm góc cạnh, thoáng nghiêng người, sườn mặt hoàn mỹ đến không thể bắt bẻ.

Tiểu Khả bị khí thế mạnh mẽ của anh dọa sợ, không dám trả lời, chỉ gật đầu một cái.

“Em không phải là trò chuyện với tên bác sĩ kia rất vui vẻ sao, sao bây giờ lại không muốn nói chuyện với tôi rồi?” Lãnh Ngạo thuận tay đốt xì gà, ngồi xuống từ từ rút ra.

Thước Tiểu Khả ngẩn ra, làm sao anh biết? Chẳng lẽ là Lãnh Bà nói?

Không thể nào, Lãnh Bà không phải người như vậy, nhất định là hộ lý Tiểu Trịnh kia, đồ tiểu nhân thích nghe lén ngoài cửa đó.

“Tụi em chẳng qua chỉ nói chuyện bệnh tình mà thôi.” Cô chột dạ cúi đầu, giọng nói rõ ràng yếu đi không ít.

“Phải không?” Giọng điệu không tin tưởng.

“Anh đánh thức em chỉ để hỏi những vấn đề nhàm chán này thôi sao?” Thước Tiểu Khả nhìn đôi chân quấn băng của mình, đó còn không phải là kiệt tác của anh sao? Anh ta ngoại trừ dễ dàng thương tổn mình lại còn hạn chế mọi thứ của mình, vừa nghĩ tới đã tức sôi máu.

“Mới nằm viện một ngày, lá gan đã lớn ra không ít.” Lãnh Ngạo đặt xì gà xuống, nhả ra một vòng khói.

“Ngạo, thật xin lỗi, là vì em ngủ không ngon nên tâm tình không tốt, nói chuyện không nên nói.” Biết mình nói sai, Thước Tiểu Khả mềm nhũn ra.

“Quên đi, lần này tôi tạm tha cho em, hi vọng không có lần sau.” Dập xì gà, Lãnh Ngạo nhìn thẳng cô từ màn hình, “Nghỉ ngơi cho tốt đi.”

Tín hiệu bị ngắt, Thước Tiểu Khả vẫn nhìn màn hình như cũ, suy nghĩ lời anh nói, nào có tâm tình ngủ nữa.

Chương 13

Lúc Thước Tiểu Khả và Lãnh Ngạo ngắt video, một bóng dáng lặng lẽ từ trong phòng đi ra.

Xung quanh là biển rộng trắng xóa, sóng biển cuồn cuộn vỗ vào đá ngầm làm dâng lên tầng tầng bọt sóng. Anh đứng lên chỗ đá ngầm cao nhất, từ trên cao nhìn xuống biển rộng bao la.

Tiếng sóng vỗ rì rào, tâm trí anh đang ở chỗ Thước Tiểu Khả, cô bé đó là người anh nhìn lớn lên nhưng vẫn không thể làm anh an tâm.

Anh muốn mau mau kết thúc công việc để đến bệnh viện chăm sóc cô.

“Thiếu chủ, khu mỏ bên kia đã khai công, có cần tới xem một chút hay không?” Lãnh Hổ đứng sau lưng anh, âm thanh không cao không thấp.

Lãnh Ngạo không quay đầu lại, phất tay nói: “Đi xem một chút.”

__

Nơi này là một hòn đảo ở sâu ngoài biển của nước A, lúc Lãnh Ngạo mua hòn đảo này căn bản cũng không biết ở đây có kho báu, cho đến khi nhân viên thăm dò nói với anh dãy núi Kimberley là mỏ kim cương nguyên sinh.

Lúc ấy gương mặt lạnh băng của Lãnh Ngạo có chút dao động hỏi: “Nếu khai thác kim cương thì tỉ lệ thành công là bao nhiêu?”

Nhân viên quay lại trả lời: “Tám mươi phần trăm.”

Cứ như vậy, Lãnh Ngạo gõ gõ ngón tay, quyết định khai thác kim cương.

Anh và Lãnh Hổ đứng một trước một sau, nhìn công nhân cách đó không xa đang bận túi bụi.

Đại đa số mỏ nguyên sinh đều là phải khai thác lộ thiên. Đây là một công việc cực kỳ vất vả, phải khoan trên đá cứng, đặt thuốc nổ, lấy nham thạch đã vỡ ra, đảo xung quanh nham thạch hai bên trái phải xuống mười hai mét rồi từ từ tiến xuống sâu hơn, lấy độ dốc từ ba mươi đến bốn mươi độ khoan xuống. Để đảm bảo khai thác ngoài trời có thể có hiệu quả và an toàn thì lúc thao tác không nên đào quá sâu, sau đó chuyển sang khai thác dưới lòng đất.

Cho nên lúc bắt đầu khai thác đều hết sức khó khăn, cả quá trình khai thác cũng là một công trình có thanh thế lớn.

Phần lớn công nhân đều đang khoan trên đá cứng, chỉ có vài người quản lý phụ trách đang đứng bên cạnh chỉ đạo.

“Lãnh Hổ, những người này có thể tin được không?” Từ trước đến nay Lãnh Ngạo luôn làm việc cẩn thận, đặc biệt là hành động khai thác lần này, liên quan đến kim cương quý báu nhất thế giới, ngoại trừ đảm bảo thi công thuận lợi còn phải đảm bảo kim cương khai thác xong không bị trộm đi. Mà anh thì không biết gì về kim cương cả, nếu dùng phải người không đáng tin thì anh sẽ vừa mất vợ lại còn thiệt binh.

“Thiếu chủ, người đã nghe qua kim cương Cullinan chưa?” Lãnh Hổ cúi đầu hỏi.

“Kim cương lớn nhất thế giới.”

“Người nhìn cậu thanh niên mặc thường phục bên trái kia xem.” Lãnh Hổ chỉ về một hướng.

Lãnh Ngạo nhìn qua, đó là một bóng lưng ngăm đen rắn chắc, không nhìn được chính diện, không thấy tướng mạo, chỉ thấy bóng dáng này rất cường tráng nhưng lại không hề thô kệch.

“Hắn là nhân vật lớn nào sao?”

“Hắn ta là Đỗ Uy Lợi, tổ tiên hắn đều dựa vào việc khai thác kim cương để sống, hơn một trăm năm trước là người đã phát hiện ra kim cương Cullinan sớm nhất, tổ tiên hắn cũng vì khai thác thành công mà thanh danh lan xa, mà tổ phụ hắn, cha hắn bao năm qua đều là nhân tuyển trong thế giới khai thác kim cương.” Lãnh Hổ từ từ nói, mục đích là muốn nói đến kinh nghiệm phong phú của đời cha Đỗ Uy Lợi.

Lãnh Ngạo nhíu mày, người thanh niên Đỗ Uy Lợi này cũng có chút lai lịch.

“Vậy tại sao không chọn cha hắn?”

“Cha hắn ta vì bệnh nặng mà vẫn còn đang trị liệu nên hắn mới được chọn.” Lãnh Hổ hiểu băn khoăn của anh, “Thiếu chủ, đừng nhìn hắn trẻ tuổi, lúc nhỏ hắn rất hay đi theo cha hắn tham gia khai thác mỏ, hơn nữa hắn còn mang theo một nhóm người đã khai thác mỏ nhiều lần trước đó, cũng rất có phẩm đức nghề nghiệp.”

“Ngược lại tôi muốn xem thử Đỗ Uy Lợi này có gì hơn người.” Lãnh Ngạo dùng người tương đối cẩn thận, sẽ không vì một ít lời của tâm phúc đã dễ dàng tin tưởng, “Gọi hắn tới đây.”

Không tới mười lăm phút Lãnh Hổ đã dẫn Đỗ Uy Lợi tới.

Lãnh Ngạo nhìn vẻ ngoài người này, làn da không phải màu đen bình thường, ngũ quan tương đối tinh xảo. Trong ấn tượng của anh, một người quanh năm khai thác ngoài trời hẳn phải có bộ dạng cao lớn thô kệch mới phải, nhưng anh ta lại giống như một sĩ quan khỏe mạnh hơn.

“Đỗ Uy Lợi, lần này vất vả cho anh rồi, nếu nơi này có thể khai thác ra kim cương thành công, tôi ngoại trừ tăng cho anh số tiền thuê đáng kể, còn có thể giao việc khác cho anh làm.” Lãnh Ngạo khó được nói một câu dài như vậy với người xa lạ.

Tháo chiếc mũ màu xanh xuống, Đỗ Uy Lợi nhìn chăm chú nhân vật hắc đạo nổi tiếng trước mắt, gương mặt khiêm tốn, vừa nhìn đã biết là một người từng trải.

Anh từ nhỏ đã theo cha đi khai thác kim cương, đã từng gặp ông chủ là nhân vật lớn có máu mặt nhưng không có ai có bối cảnh hắc đạo, anh vẫn tưởng rằng ông vua hắc đạo là một tên thô tục, không ngờ lại anh tuấn như thế.

“Thiếu chủ là người lợi hại, muốn được anh chia cũng không thể dễ dàng được.”

Lời này vừa nói ra Lãnh Hổ đã toát mồ hôi lạnh, nghe nói Đỗ Uy Lợi này là một người kiêu ngạo tự cao, bây giờ gặp quả nhiên không phải giả.

Ánh mắt sắc bén của Lãnh Ngạo quét về phía Đỗ Uy Lợi, bốn mắt nhìn nhau nhưng lại không có lửa giận như dự liệu.

“Trong đám người tôi thuê, anh là người đầu tiên dám dùng giọng điệu này để nói chuyện với tôi.”

“Đó là vì tôi có tư cách dùng giọng điệu này nói chuyện với anh.” Đỗ Uy Lợi gần như là tiếp lời anh ngay lập tức, có thể thấy được tư duy người này tương đối nhanh nhẹn.

Lãnh Ngạo không kìm được vỗ tay, “Vậy anh nói tôi nghe xem anh có tư cách gì?”

“Tôi có công nghệ kỹ thuật tinh xảo và kinh nghiệm phong phú để khoan mỏ, người của tôi đều là công nhân có tay nghề khai thác quặng siêu việt, tôi có thể khiến thiếu chủ trở thành người giàu nhất thế giới chỉ trong một đêm.” Lúc Đỗ Uy Lợi mở lời, gương mặt không có biểu tình gì, thậm chí ngay cả mắt cũng không nháy một cái.

“Rất tốt!” Lãnh Ngạo đi một vòng quanh anh ta, “Có thể là người có khí phách như thế, tôi tin anh cũng là một người trung thực.” Anh đứng lại, vươn tay, “Hợp tác vui vẻ.”

Đỗ Uy Lợi cũng vươn tay, vẻ mặt có chút hứng thú, đến khi hai lòng bàn tay chạm nhau anh mới hơi mỉm cười.

__


Phan_1
Phan_2
Phan_3
Phan_4
Phan_6
Phan_7
Phan_8
Phan_9
Phan_10
Phan_11
Phan_12
Phan_13
Phan_14
Phan_15
Phan_16
Phan_17
Phan_18
Phan_19
Phan_20
Phan_21
Phan_22
Phan_23
Phan_24
Phan_25
Phan_26
Phan_27
Phan_28 end
Phan_gioi_thieu
Nếu muốn nhận thông tin bài viết mới của trang thì like ở dưới hoặc truy cập trực tiếp CLICK

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Mẹo Hay   Trà Sữa   Truyện Tranh   Room Chat   Ảnh Comment   Gà Cảnh   Hình Nền   Thủ Thuật Facebook  
Facebook  Tiện Ích  Xổ Số  Yahoo  Gmail  Dịch  Tải Opera  Đọc Báo 

Lưu địa chỉ wap để tiện truy cập lần sau. Từ khóa tìm kiếm: chatthugian

C-STAT .